Liên tiếp những hỏa cầu phun ra từ miệng hoa đầu người, hoặc những dây leo bùng lửa quất tới, không đủ để khiến bọn người Hoắc Khoảnh bị thương nhưng cũng chặn bước tiến của họ.
Thanh Điểu nhìn Trần Lạc Lạc – cậu đang điều khiển hoa đầu người nhả hỏa cầu mà bất giác thấy rùng mình. Cậu ta thật sự đáng sợ, ngay cả quái vật trong khe nứt cũng bị biến thành công cụ trong tay.
“Cậu làm vậy, không sợ khiến hai người phía sau của Cục Xử Lý Dị Sự kiện gặp nguy hiểm à?” Thanh Điểu hỏi, chỉ thấy lúc này Trần Lạc Lạc chẳng khác nào mụ hoàng hậu hạ độc quả táo cho Bạch Tuyết, gương mặt không khác mấy biểu tình của một kẻ phản diện.
“Không chết được.” Trần Lạc Lạc đáp.
“Trên người họ có đạo cụ thoát hiểm khẩn cấp, nếu thật sự gặp nguy hiểm thì chỉ cần ấn xuống là có thể rời khỏi khe nứt.”
Thanh Điểu ngẩn ra, rồi gật đầu: “Cậu biết nhiều thật đấy.”
Động tác của Trần Lạc Lạc hơi khựng lại, sau đó ho khan một tiếng: “Rốt cuộc thì tôi cũng nắm tin tức linh thông mà.”
Thanh Điểu ôm mèo đen đi trước dẫn đường, nhưng khi một lần nữa thấy lại cây ăn quả đỏ quen thuộc kia thì sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Hắn nhíu mày: “Sao có thể? Tuyến đường tôi chọn tuyệt đối không thể nào đi qua cây này.”
Trần Lạc Lạc thì lại không thấy ngạc nhiên, tiến tới bên cạnh cây, nhìn những quả đỏ rực rồi chú ý bên cạnh không biết từ khi nào mọc thêm một cây mầm, cậu hơi suy nghĩ.
Thanh Điểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296348/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.