Người đàn ông trung niên run rẩy toàn thân khi bắt gặp ánh mắt Trần Lạc Lạc, sau lưng thoáng lạnh toát.
Cậu lại chẳng để tâm đến hắn, mà nhìn về phía người phụ nữ vẫn im lặng từ nãy đến giờ.
“Muốn đi ra ngoài không?”
Người phụ nữ gầy gò bất ngờ ngẩng đầu nhìn cậu, rồi lại cúi xuống, khẽ đáp:
“Muốn…”
“Đồ đàn bà ngốc, ai biết cậu ta có thật sự đưa chúng ta ra ngoài không? Chính cô cũng thấy rồi, bọn họ căn bản đâu phải người, không chừng đây là cái bẫy thì sao!” Người đàn ông trung niên gào lên, trừng mắt nhìn Trần Lạc Lạc.
Cậu chỉ liếc ông ta một cái, rồi lại quay sang người phụ nữ kia: “Cô và ông ta là quan hệ gì?”
Cô ngẩn ra rồi lắc đầu: “Tôi… tôi mới quen ông ta thôi.”
“Vậy thì tự mình quyết định.” Trần Lạc Lạc nói.
“Có những lựa chọn, chỉ khi chính mình đưa ra mới không hối hận. Lúc thế này thì chẳng ai thay cô mà quyết được.”
Người đàn ông trung niên cướp lời: “Tin tôi đi, cứ ở lại đây mới an toàn, tùy tiện theo cậu ta thì chẳng khác nào tự tìm đường chết!”
Người phụ nữ do dự, liếc ông ta rồi lại nhìn Trần Lạc Lạc, trong lòng giằng xé.
Thanh Điểu nhíu mày, đang định thúc giục thì thấy Trần Lạc Lạc đã lấy tờ đề thi toán chưa làm xong ra, ngậm bút bắt đầu giải bài.
Thanh Điểu: “…”
Thôi kệ, dù sao anh nó cũng tìm được rồi, không sợ chậm trễ gì cả.
“Tôi tin cậu.”
Khi Trần Lạc Lạc làm xong một bài lớn, người phụ nữ cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296346/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.