Thanh điểu bay phía trước dẫn đường. Trong mê cung rộng lớn này, mỗi ngã rẽ đều trông giống hệt nhau. Nếu là người thường bước vào thì chắc chỉ mất một lúc đã lạc lối hoàn toàn.
Nhưng đáng sợ nhất không phải là bản thân mê cung, mà là những loài hoa cỏ mọc bên trong.
Thanh điểu luôn giữ cảnh giác, dây leo và hoa lá quanh người bất cứ lúc nào cũng có thể bùng lên tấn công. Thế nhưng, mỗi khi chúng vừa có chút động tĩnh thì một luồng lửa đã chuẩn xác thiêu rụi sạch sẽ.
Không thể không nói, tuy Trần Lạc Lạc trông có vẻ chẳng đáng tin, nhưng có cậu đi theo thì cảm giác an toàn cứ thế tăng vọt.
Thanh điểu thấy cậu vừa đọc xong bài tiếng Anh cuối cùng, liền thở phào một hơi:
“Chỗ này có lẽ còn nhiều nguy hiểm khác, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Lời vừa dứt, đã thấy Trần Lạc Lạc lôi từ túi áo gió bên trong ra một đề toán, cúi đầu hí hoáy viết công thức, không thèm ngẩng lên: “Cái gì cơ?”
Thanh điểu: “…… Cậu nhiều bài tập quá đấy.”
Trần Lạc Lạc thở dài, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Hôm nay hơi xui, bài tập nhiều hơn bình thường. Nếu không làm xong thì mai thể nào cũng bị gọi lên văn phòng uống trà.”
Thanh điểu giằng co giữa muốn phun tào và nhịn xuống, cuối cùng nuốt bực tức vào trong, lông trên đầu cũng xụ xuống:
“…… Đi thôi.”
Đã tìm người đến tận đây, cũng chẳng thể đổi ý.
Thanh điểu vẫn dẫn đường phía trước. Khi đi qua một bức tường cao trong mê cung, giọng hắn bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296345/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.