*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit/Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Ngụy Thời vẫn im lặng, anh im lặng là bởi vì nỗi tình cảm nặng nề lắng đọng ở trong lòng không có nơi trút ra.
Qua thật lâu sau, chân đã tê rần, anh mới chậm rãi đứng lên.
Cũng không để ý mấy người cụ Ngụy bên cạnh, xoay người liền hướng đến đài đá, nơi đó, có chuyện anh phải làm, và chuyện đó cũng chỉ anh mới có thể làm. Muốn chấm dứt đau đớn của Ngụy Hân, thì phải khiến cậu hoàn toàn trở thành tồn tại chẳng người, chẳng quỷ, chẳng thi. Vừa rồi cụ Ngụy cũng nói, tế thần đêm nay, chính là vì chuyện này. Lúc thân thể Ngụy Hân cùng hồn phách chia lìa, hồn phách vẫn quanh quẩn trong sông âm, chịu sự tra tấn của âm sát khí, để cậu trở thành một nửa “Quỷ thủ” của Ngụy gia thì phải ngay lúc thân thể cậu lần thứ hai hợp lại thành một với hồn phách, ngâm trong sông âm, chịu âm khí xâm thể, sát khí đục hồn, mới có thể thành công.
Hiện tại, qua bảy năm, thời cơ rốt cục đã tới.
Ngụy Thời nhớ tới nội dung của vài cuốn sách kia, đối với chuyện mình cần làm sau đó, anh biết rõ ràng, nhưng mà, điều này cũng không có nghĩa là anh không đau khổ, không sợ hãi. Ngược lại, tay chân anh như nhũn ra, mấy lần thiếu chút nữa đã ngã khỏi thềm đá.
Ngụy Thời nghiến răng nghiến lợi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013617/quyen-3-chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.