*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit/ Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Trước khi xuống khỏi đài, Ngụy Thời nhìn tình huống Ngụy Hân một chút.
Ngụy Hân an an tĩnh tĩnh nằm ở trên giường đá, khuôn mặt bình tĩnh, tuy rằng không thể nói yên bình, nhưng cũng không phải đau khổ, giống như đang ngủ, Ngụy Thời vươn tay, vuốt tóc Ngụy Hân ra sau, lộ ra cái trán tái nhợt, Ngụy Thời lại sờ sờ trán cậu, làn da lạnh băng mà ẩm ướt, nhìn như vậy, giống như là một thi thể mới vớt ra từ trong nước, gương mặt thi thể mới vừa vớt ra có thể có màu tím đen, mũi miệng có bọt, tóm lại, nhìn qua có chút đáng sợ, hoàn toàn không thể so với Ngụy Hân.
Ngụy Thời đi xuống thềm đá, đứng ở trước mặt vài người cụ Ngụy.
Vị trí anh đứng, cách mấy người khoảng ba hay năm bước, khoảng cách này, mơ hồ chứng tỏ thái độ của Ngụy Thời, đề phòng với mấy người cụ Ngụy, đối với tình huống của Ngụy Hân hiện nay đầy hoài nghi cùng lo âu.
Cụ Ngụy kêu Ngụy Phong một tiếng, “Lấy đồ mang theo ra.”
Ngụy Phong lên tiếng, tìm trong túi giấy mang theo bên mình, từ bên trong lấy ra một bình rượu, còn có một cái chén sứ, cậu nâng bình, đổ chất lỏng bên trong vào chén, đi về phía trước vài bước, đưa tới trước mặt Ngụy Thời, ý bảo anh tiếp nhận.
Ngụy Thời liếc nhìn cái chén sứ kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013614/quyen-3-chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.