Edit/ Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Giờ này đã là lúc trời chiều ngã về tây, trong sơn cốc nổi lên sương mù màu trắng, chúng xua đuổi chút ánh dương còn sót lại, dần dần, hơi mù chiếm cứ toàn bộ sơn cốc, rồi sau đó những tia sáng còn lưu lại trong núi nhập vào bóng đêm, khiến hơi mù càng lúc càng đậm, sương mù cũng càng ngày càng nặng, Ngụy Hân đứng ở giữa nghĩa địa, bóng dáng phong phanh mà gầy yếu, như ẩn như hiện giữa màn sương dày đặc, hình dáng mơ mơ hồ hồ, dường như những luồng sương mù không ngừng lưu động trực tiếp xuyên qua thân thể cậu.
Lúc Ngụy Thời đi đến phía sau lưng Ngụy Hân, đứng không xa lắm, trời đã tối.
Ngụy Thời cảm thấy trời tối cũng quá nhanh, dường như là có thiên cẩu trực tiếp nuốt lấy mặt trời, loáng một cái trời đã tối sầm, cũng không phải hoàn toàn tối mịt đến mức đưa tay không thấy được năm ngón, vẫn mơ hồ có ánh mặt trời, nhưng so với ánh trăng sáng ngời thì vẫn tối hơn một chút.
Đến gần Ngụy Thời mới phát hiện, trên tóc, trên mặt, quần áo Ngụy Hân đều dính một chút chất bẩn đen tuyền nào đó, kề sát vào còn ngửi được mùi đất, như là mới từ trong đất chui ra vậy. Ngụy Thời vươn tay, năm ngón tay hết mở lại nắm, cuối cùng, anh vỗ vỗ bả vai Ngụy Hân, “A Hân, tối rồi, về thôi.”
Ngụy Hân chậm rãi xoay người, im lặng nhìn anh.
Ánh mắt của cậu thật ra nhìn rất đẹp, mắt hẹp dài, có vẻ rất sâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013584/quyen-3-chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.