Ngụy Thời nhìn tờ giấy, phản ứng đầu tiên là: Chữ này đích thực xấu như gà bới! Quả nhiên hẳn nên đưa nó tới trường học thêm vài năm.
Sau đó, mặt Ngụy Thời sa sầm lại.
Một đường thì gọi anh trai, một đường thì giống thiếu niên đang trong kỳ phản nghịch gào “Đừng quản tôi”, mày cho là ông thích quản mày? Nếu không nể tình ông với mày cùng một bụng mẹ chui ra, thì dù mày có chết ở trước mặt ông, ông cam đoan ngay cả ngẩng đầu liếc nhìn cũng lười làm.
Mẹ, cho rằng ông có nhiều thời gian nên thích quản mày? Thích làm những chuyện vô ích hả?
Thằng chết bầm này quả thật là ngứa da thiếu đánh mà.
Ngụy Thời lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Ngụy Hân, “Em là có ý gì?”
Anh dùng ngón tay cầm tờ giấy lên, tay kia thì búng tờ giấy một chút, phát ra tiếng nhỏ giòn tan, trên mặt Ngụy Thời đã không còn cười nữa, nhìn rất dọa người.
Cũng không biết Ngụy Hân thức thời hay như thế nào, dù sao đi chăng nữa cũng không tiếp tục vuốt râu cọp, cậu yên lặng đứng ở trong phòng, mắt to trừng mắt nhỏ với Ngụy Thời, Ngụy Thời rất không nguyện ý thừa nhận, thật ra là anh luôn luôn nhìn chằm chằm Ngụy Hân, mà đôi mắt đen kịt của Ngụy Hân, dung hòa cùng một chỗ với u ám chung quanh, thật sự khó có thể phân biệt, cậu rốt cuộc là đang nhìn người, hay là nhìn chốn hư không nào đó…
Ngụy Thời cũng không biết.
Cuối cùng, vẫn là Ngụy Thời lui một bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013582/quyen-3-chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.