Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Ngụy Thời thuận miệng nói có lệ với Ngụy Thất gia, rằng để anh thu xếp ổn thỏa cho mẹ Ngụy, chăm sóc Ngụy Hân một chút rồi trở về đi làm, Ngụy Thất gia vừa lòng gật gật đầu, thật giống như trưởng bối quan tâm mấy đứa nhỏ nhà mình có phấn đấu nỗ lực hay không, gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười hiền lành.
Ngụy Thời bước trên con đường đá trở về nhà.
Cửa nhà khép hờ, Ngụy Thời đẩy cửa đi vào.
Sương sớm đã tan, không khí rất tươi mát, hít sâu một hơi có thể khiến tinh thần người thanh tỉnh lại ba phần, chung quanh cực kỳ an tĩnh, có thể nghe được tiếng chim tước vỗ cánh giữa những cành lá, sáng sớm ở nơi này, âm thanh đám chim chóc ríu rít gọi chào, dường như cũng êm tai hơn hẳn.
Ngụy Thời nở nụ cười một chút, lắc lắc đầu.
Làm gì mà có sáng nào cũng khác nhau, chẳng qua là tâm tình người không giống mà thôi.
Anh đi vào nhà, tới phòng mẹ Ngụy trước.
Mẹ Ngụy đã được Ngụy Hân đặt ở trên giường, nắng sớm ban mai sáng ngời, xuyên qua chút khe hở giữa những tấm rèm dày khiến cái âm u trong phòng cũng tán đi một ít. Ngụy Hân đứng ở bên cửa sổ, xuất thần nhìn bên ngoài, cũng không biết đang nhìn cái gì.
Bên ngoài chính là bức tường, có cái gì đẹp để nhìn đâu, Ngụy Thời nói thầm trong lòng.
Ngụy Thời đi tới phía sau Ngụy Hân, vỗ vỗ đầu vai, “A Hân.”
Ngụy Hân chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013571/quyen-3-chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.