Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
*Đã beta
Ngụy Thời câu được câu không nói chuyện cùng lái xe, cố gắng để lái xe biệt đừng dời lực chú ý qua hai người ở chỗ ngồi đằng sau, anh sợ lái xe nửa đường bỏ chạy, có điều, miệng anh tuy nói, nhưng ánh mắt lại thường thường nhìn kính chiếu hậu trong xe.
Vẻ mặt Ngụy Hân âm u, an tĩnh ngồi phía sau, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn.
Mẹ Ngụy vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng tình huống thân thể cũng không có tệ đi.
Ngụy Thời lau mặt, hai người ngồi phía sau chính là người thân nhất trên đời này của anh, nếu như nói Ngụy Thời cũng có chấp niệm, thì phải là từ sau khi ba Ngụy qua đời, chỉ hy vọng thân nhân của mình có thể bình an sống đến suốt quãng đời còn lại, không cần đại phú đại quý, không cần quyền thế, đáng tiếc, ngay cả nguyện vọng bình thường như vậy, hiện thực lại vẫn luôn đối chọi với anh, dường như chấp niệm càng mạnh, thì thất vọng lại càng lớn.
Nửa đêm, trên đường cũng không có xe, lái xe bèn tăng tốc lên.
Xe chạy rất nhanh, bên ngoài xe, từng bóng đen lướt nhanh qua cửa sổ, giương nanh múa vuốt, giống muốn phá cửa xông vào bên trong xe, Ngụy Thời nhìn thấy phía trước xe cách đó không xa, có một người đàn ông đang nằm úp sấp trên đường, người nọ nhìn xe chạy tới gần, ngẩng đầu, Ngụy Thời bị mặt của gã làm hoảng sợ, sọ não nứt toát, mặt đầy máu, mắt gần rớt ra khỏi hốc, thân thể chỉ còn lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013570/quyen-3-chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.