Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
*Chương này dành tặng bạ Kora và bạn Hương, cảm ơn đã gửi bản word cho mình. Đã beta lại
Thành thật mà nói, Ngụy Thời phiền nhất chính là câu nói vừa rồi của giáo sư Tống.
Nghe cứ như thù sâu hận khổ gì ấy, một bộ vì muốn tốt cho cậu, trên thực tế cái gì cũng không, chưa dùng gì, ông cũng chưa nói gì, làm sao biết sẽ không có tác dụng? Nếu không có chuyện cầu người, mà giáo sư Tống này cũng quả thật là người được cho đức cao vọng trọng, Ngụy Thời thật muốn dán mặt ông.
Nhưng mà, nghĩ thì nghĩ, Ngụy Thời vẫn lằng nhằng lời hay ý đẹp với giáo sư Tống.
Mặc kệ thế nào đi chăng nữa, cũng phải bắt giáo sư Tống nói hết chuyện ông biết ra.
Ngụy Thời trái cầu phải lạy, lời hay ý đẹp đều nói ra hết, còn thiếu điều lăn lộn ra đất khóc lóc om sòm, cuối cùng mới khiến giáo sư Tống mở miệng, giáo sư Tống nhìn Ngụy Thời cười khổ lắc lắc đầu, “Người trẻ tuổi mấy cậu nha, sao lại cứng đầu không biết chuyện như thế, quên đi quên đi, tôi nói mấy chuyện tôi biết hết ra cho cậu, nhưng mà, cậu phải đồng ý với tôi, đừng nên coi mạng mình không ra gì.”
Ngụy Thời nghiêm túc gật gật đầu.
Hàn huyên với giáo sư Tống lâu như vậy, anh cũng đã hiểu rõ ràng, ban đầu giáo sư Tống sở dĩ không chịu nói rõ mọi chuyện cho anh biết, chính là sợ anh tuổi còn trẻ không hiểu được trời cao đất rộng mà ném
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013560/quyen-3-chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.