Dưới sự va chạm của quỷ hồn, quan tài cũng khe khẽ rung
Hạ táng vốn rất phô trương, nhưng ở vùng nông thôn nơi này thì lại vắng vẻ điều hiu.
Tuổi Trịnh Đào còn quá nhỏ, thân thích nhà Trịnh cũng không nhiều lắm, không có con thảo cháu hiền khóc bái, hơn nữa lúc trước còn mơ mơ hồ hồ xảy ra chuyện xác chết vùng dậy, rất nhiều người thân có ý tránh, không muốn tới, đừng nói chi là người cùng thôn. Thông thường thì trước khi nâng quan tài qua khỏi cửa đều phải đốt pháo, mang ý nghĩa là thân nhân tiễn người chết đi một đoạn đường cuối cùng, nhưng lần này, thanh âm đốt pháo lưa thưa rơi rớt, chỉ có điều ngoại trừ chuyện này thì dọc đường đi không nảy sinh ra bất cứ chuyện gì lạ lùng, cứ làm từng bước, bình bình ổn ổn đi tới mồ.
Người thầy cúng thét to khẩu lệnh, chỉ huy người nâng quan tài cẩn thận hạ quan tài xuống cái hố đã đào sẵn, sau đó, chỉ cần thầy cúng xướng một bài, niệm một đoạn, thì toàn bộ quá trình tang lễ sẽ hoàn thành.
Sau khi thầy cúng niệm xong, phần lớn người sẽ theo chân ông rời đi.
Ở lại là mấy người chôn lấp quan tài, đương nhiên chủ nhà nhất định phải cho người ở lại nhìn, nhà Trịnh làm cái này, đương nhiên ông Trịnh ở lại, còn có Ngụy Thời vẫn luôn không rời nửa bước.
Vài người đàn ông cầm xẻng, cuốc, phun một bãi nước miếng vào lòng bàn tay, xoa xoa xong liền định bắt đầu làm việc, lúc này, Ngụy Thời đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013477/quyen-3-chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.