Quỷ lớn đi tới, đứng trước mặt Ngụy Thời, dùng đôi mắt chỉ có tròng đen, lạnh như băng mà nhìn, tựa như đang đánh giá anh vậy. Ngụy Thời bị hắn nhìn đến mức da đầu run lên, mẹ, một đêm vợ chồng trăm năm ân nghĩa đâu? Thượng được rồi thì trở mặt, câu này ắt chỉ con quỷ lớn đứng trước mặt này.
Ngụy Thời vẫn luôn biết quỷ con không rõ lai lịch nọ luôn theo bên người mình, ban đầu trong lòng còn lo lắng chuyện này, ngủ cũng ngủ không yên, lâu ngày, cu con cũng không gây ra chuyện phiền phức, ngược lại còn giúp anh mấy lần, người có bản năng thích ứng với hoàn cảnh, một khi bình tĩnh rồi, Ngụy Thời cũng chẳng buồn lo lắng cả ngày vì chuyện đó nữa.
Đương nhiên, đây không phải nói anh sẽ không đem chuyện này để ở trong lòng.
Cho dù quỷ con giúp mình, nhưng thứ nhất lai lịch nó không rõ ràng, đoạn ký ức lúc anh thu phục nó cứ cảm thấy như đạp phải bông, mơ hồ không thật, thứ hai dưỡng quỷ không phải là chuyện đơn giản, đi lầm một bước, có khi phải thế mạng mình vào.
Loại cảm giác có thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu này thật sự không tốt chút nào, thậm chí Ngụy Thời nghi ngờ, Từ lão tam nói anh là “Một xác hai hồn”, hồn phách đang sống nhờ trên thân thể anh có lẽ chính là thằng quỷ con này.
Ngụy Thời nheo mắt lại, thốt ra hai chữ lạnh lùng như băng, “Đi ra.”
Bóng đèn trên đỉnh đầu phát ra thanh âm luồng điện “Xẹt xẹt”, chợt sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013456/quyen-3-chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.