Mới vừa rồi một bàn tay trắng bệch ghê tởm vươn ra từ trong tấm ảnh chộp lấy cổ tay làm anh không thể động đậy, Ngụy Thời chỉ cảm thấy trên tay truyền đến một trận đau nhức, vội vàng vứt xuống, anh lập tức cắn ngón tay của mình, bôi máu lên bàn tay ghê tởm kia, cái tay nọ đứt lìa chia năm xẻ bảy, biến thành một màn sương thu về trong bức ảnh.
Ngụy Thời nhớ tới mấy vị sư huynh chưa gặp mặt mà Từ lão tam từng nói với anh, Ngũ sư huynh Phương Chí, vốn thông minh, nay còn làm cảnh sát ở thành phố, mặc dù thành phố kế nhau nhưng tốt xấu gì cũng là nằm trong ngành, có thể tìm ra chút tin tức, nói thế nào đi chăng nữa thì vẫn mạnh hơn so với đệ tử như Ngụy Thời.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, Ngụy Thời trước tự giới thiệu bản thân, người ở đầu dây bên kia giọng nói lơ đễnh mang vẻ cao ngạo như ông lớn, anh ta không nói hai lời đã đáp ứng giúp Ngụy Thời điều tra chuyện Trình Dao, đồng thời còn dùng giọng điệu có phần đê tiện ân cần hỏi thăm Ngụy Thời trải qua những ngày thế như nào bên cạnh Từ lão tam.
Ngụy Thời im lặng một chút.
Ngũ sư huynh này hiển nhiên vui sướng khi người gặp họa.
Nói vậy năm đó những người đi theo Từ lão tam đã phải chịu không ít sức ép, nếu không, tâm lý cũng không biến thái như vậy.
Gọi điện thoại xong, ánh mắt Ngụy Thời có chút phức tạp nhìn căn phòng La Chí Dũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013453/quyen-3-chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.