Ngụy Thời muốn bắt nữ quỷ kia nên đã bày trận pháp xung quanh. Chuyện còn lại cậu giao cho Ngụy Tích và Ngụy Lâm Thanh, còn bản thân thì kéo Trần Dương đứng qua một bên xem. Dưới sắc trời mờ tối, ba hồn ma trông rất ảo mờ, nhòa nhạt.
Trận pháp Ngụy Thời bố trí tỏa ra ánh sáng lờ mờ, cây nến trắng cắm trên đất tự bừng cháy. Cây nến này gắn liền với kỳ môn trận pháp, cơn gió buốt thổi qua từng cơn, ánh nến lại lập lòe. Trần Dương nghe thấy tiếng quỷ gào rít the thé tai, những tiếng nghẹn ngào nức nở, tựa thể như có trăm ngàn người cùng lúc khóc lóc kêu than. Nghe những thanh âm ấy vào đêm càng khiến người sợ hãi.
Không khí xung quanh âm u vô cùng. Cả ba đều là quỷ với sức mạnh vô cùng, hỗn chiến chung nhau, động tác quá nhanh, bóng dáng lại mơ hồ, vốn chẳng thấy rõ ràng tường tận. Trần Dương hơi căng thẳng, Ngụy Thời lại thoải mái vô cùng, còn an ủi Trần Dương nữa, “Không có gì đâu, nếu họ đánh không lại thì tôi lên.”
Miệng giật giật, Trần Dương nghĩ thầm, nếu họ đánh không lại mà để cậu ta lên thì còn bị chết nhanh hơn.
Đây quả đúng là không biết tự lượng sức mình, Trần Dương biếng nhác liếc Ngụy Thời, không xiên xỏ gì.
Sự thật chứng minh quả thật anh không cần lo lắng như lời Ngụy Thời nói. Chưa được bao lâu Ngụy Tích và Ngụy Lâm Thanh đã bắt được nữ quỷ kia, ‘quỷ thủ’ của thôn Ngụy quả nhiên xứng với tên gọi. Nữ quỷ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013372/quyen-2-chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.