Dáng vẻ hiện tại của Đinh Mậu Thụ khiến người khác nhìn mà lạnh gáy. Những ngón tay hắn cong lại vuốt mái tóc dài không tồn tại, vuốt ve rất thành thạo. Chiếc lược hắn đang cầm rất đẹp đẽ xinh xắn, mặt trên chiếc lược còn đính vài hột châu báu lấp lánh nhạt màu. Chẳng biết hắn ta tìm được thứ này từ đâu.
Trần Dương lại nghe thấy âm thanh kỳ lạ hệt như thanh âm vào hôm bộ xương khô bò ra, rồi một đôi tay trắng chạch trồi ra khỏi miệng giếng. Đinh Mậu Thụ đứng lên, nửa quỳ bên cạnh giếng, hai tay nắm lấy tảng đá đầy rêu xanh, sau đó cúi đầu nhìn vào trong chiếc giếng tối om.
Ngắm nhìn một lúc sau, hắn vươn tay vào trong, dáng vẻ như đang lấy thứ gì.
Sau một lúc, tựa như đã lấy được, hắn nhấc thứ đó lên. Trông thấy, mém nữa Trần Dương đã hét lớn. Hắn ta nhấc lên một bộ xương với khung xương đầy đủ.
Đinh Mậu Thụ ôm lấy bộ xương, rồi dùng cây lược chải tóc cho cái đầu lâu trắng hếu, vừa chải còn vừa khe khẽ cười ngâm nga những lời rất lạ, thanh âm lưu luyến kéo dài. Do hắn không nói tiếng địa phương của bên anh nên Trần Dương không hiểu hắn đang nói gì.
Thanh âm kéo dài không dứt, lại như tơ như sợi, ghim vào tim con người.
Lúc đầu làn điệu khá nhẹ nhàng, như những lời làm nũng của cô con gái với người mẹ mình. Tiếp đó thanh âm bất chợt biến đổi, dồn dập hơn như thể xảy ra biến cố nghiêng trời lệch đất. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013371/quyen-2-chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.