Thằng quỷ con sợ hãi nhìn bà Mai, tay ôm chặt cổ Trần Dương không chịu buông. Còn Ngụy Tích lại theo sát Ngụy Ninh như bóng với hình, chỉ cần Ngụy Ninh sốt ruột xông lên cậu sẽ giữ chặt anh rồi thấp giọng nói gì đó vào tai anh. Tuy vẫn còn lo âu nhưng Ngụy Ninh sẽ miễn cưỡng bình tĩnh lại.
Dù bà Mai nhìn qua mặt mũi hiền lành nhưng sau cùng bà vẫn là cao nhân bắt quỷ hàng yêu, sát khí tỏa ra từ người là không phải dễ đụng vào, bọn quỷ bình thường thấy bà sẽ trốn sạch chứ không dám giở bất kỳ thủ đoạn nào.
Dẫu có khả năng tiềm ẩn lớn nhưng hiện thằng quỷ con hãy còn nhỏ, nên tất nhiên nó bị bà trấn ấp cũng là chuyện hợp lý. Nhưng Trần Dương không biết, thấy thằng quỷ con không được lanh lợi như thường lệ thì anh kỳ lạ. Anh duỗi tay túm nó đến trước mặt mình, lắc nó tới lui, “Sao vậy nè?”
Thằng quỷ nhỏ rưng rưng nước mắt nhìn Trần Dương chẳng biết điều gì, sau đó quay đầu đi không nói lời nào.
Trái lại, bà Mai lại sửng sốt vì Ngụy Tích là một con quỷ mà lại giữ gìn Ngụy Ninh đến thế, bà cười khẽ, những nếp nhăn trên mặt giãn ra. Mang theo vẻ tự nhiên điềm tĩnh như thuở còn trẻ, bà nói, “Lớp trẻ các cậu bây giờ thật là tính tình bộp chộp nóng vội quá, có những việc gấp gáp cũng chẳng được gì. Các cậu muốn vào thì được thôi nhưng phải biết tình huống bên trong thế nào, đó là vào dễ khó ra.”
Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013313/quyen-2-chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.