Hai người bên cạnh chẳng tỏ vẻ gì, rõ là không thấy thằng quỷ con đang nằm trên màn hình máy tính. Thấy Trần Dương tỉnh lại, thằng quỷ con reo lên rồi nhào tới bá cổ anh, “Ba, ba dậy rồi.”
Trần Dương tắt máy rồi tới quầy tính tiền, sau đó mang theo thằng nhóc ra khỏi tiệm net. Chỉ còn hai mươi lăm phút nữa là đến giờ xe lửa ghé trạm, lẽ ra lúc này anh phải đến phòng đợi chứ không phải mang theo nhóc ta tìm một chỗ không người nói chuyện thế này.
Tuy tâm trí rất rõ mình phải làm gì, nhưng hành động lại hoàn toàn trái ngược. Trong tai Trần Dương như còn vang lên câu nói ban nãy của thằng nhóc, Ngụy Lâm Thanh mà cũng gặp nguy hiểm ư? Nhớ lại Ngụy Lâm Thanh đã từng bảo trong mấy ngày này thôn Ngụy sẽ xảy ra chuyện, chắc chừng là liên quan đến chuyện này. Ngay cả Ngụy Lâm Thanh còn bị kéo vào thì đủ biết chuyện này đáng sợ tới mức nào. Chẳng rõ vì sao, Trần Dương bỗng nhớ tới bộ phim điện ảnh vừa xem.
Bình thường xung quanh nhà ga rất ồn ào náo nhiệt, dù là giữa đêm vẫn có người thường hay tới lui. Đi một lúc tới dưới một gốc cây không có ai, Trần Dương mới túm thằng quỷ con lại, đâu ra đấy hỏi nó, “Rốt cuộc phụ thân con đã xảy ra chuyện gì?”
Tuy chỉ mới qua vài ngày và vẫn còn dáng vẻ bụ bẫm, nhưng thằng quỷ con đã lớn phổng hệt như đứa trẻ một tuổi. Nó bấu lấy tay Trần Dương treo người giữa không trung, “Phụ thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013312/quyen-2-chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.