Cuộc âm hôn của Trần Dương đơn giản hơn so với âm hôn của Ngụy Ninh rất nhiều, mà chuẩn bị cũng ít hơn. Tất nhiên Trần Dương rất hài lòng với những thứ giản lược và bở bớt ấy, ngược lại làm người thân của Trần Dương, sắc mặt thím Sáu Ngụy không tốt lắm, miệng thì cứ lẩm bẩm gì đó.
Tới ngày hôm đó, ngày thích hợp xuất giá, thích hợp hiến tế, thích hợp đi xa, thích hợp đội mũ, tóm lại là một ngày hoàng đạo. Còn vì sao âm hôn mà lại chọn ngày tốt của cõi dương thì chẳng có gì, chắc là dù âm phủ hay dương thế luôn phải chú ý đến cát tường như ý, mọi sự hài lòng.
Trần Dương mặc vào bộ áo mới màu trắng. Chỗ cổ áo, cổ tay áo, vạt áo là những đường thêu khéo léo, thêu bách quỷ dạ hành trông rất dữ tợn đáng sợ và sống động vô cùng. Kết hợp với âm hôn kỳ lạ u ám này thì hợp càng thêm hợp.
Dáng Trần Dương cao gầy, mặc bộ quần áo này vào, lúc không nói gì thì thật có cảm giác như những gì còn sót lại từ thời Ngụy thời Tấn.
Khi trời sập tối, hoàng hôn dần buông, mặt trời lưu luyến không rời lấy đi ánh chiều tà cuối cùng, hết thảy xung quanh dần thiếp ngủ. Núi non uốn khúc quanh co, nhấp nhấp nhô nhô, chia địa cầu thành từng vùng nhỏ, rồi bất thần trở nên âm u rét lạnh khi mặt trời đi ngủ.
Tiếng kèn sắc-xôn nặng nề đột ngột vang lên, người nghe đến mức răng hàm đắng ngắt.
Một người phụ nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013238/quyen-2-chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.