Trần Dương vốn không phải tên Trần Dương mà tên Trần Diệm Diệm. Cái tên chẳng hề tương xứng với vẻ bề ngoài cao lớn anh tuấn, sức sống ngời ngời ấy là do một người lành nghề trong thôn đặt cho anh.
Chuyện là, vào ngày Trần Dương được sinh ra, vừa thấy đó là một thằng cháu trai thì bà nội anh vui mừng khôn kể, bà bèn lập tức chạy đến trước điện thờ thắp một nén nhang, rồi vừa vái vừa nói mãi “Tổ tông phù hộ, tổ tông hiển linh”. Sau khi vái xong, bà mới bế Trần Dương chỉ mới vừa sinh đến con phố cách cả dặm tìm thầy tướng số phê bát tự.
Sinh con rồi tìm thầy tướng số phê bát tự là một trong những truyền thống nơi Trần Dương sống. Với những đứa bé được bồng bế tới, những thầy tướng số ấy cũng phần lớn là lượm lặt vài lời may mắn dễ nghe nói ra, để các bậc cha mẹ có con trai mong con thành rồng, có con gái mong con thành phượng ấy sẽ vừa lòng, thế là lúc trả tiền sẽ vui vẻ mà cho nhiều thêm một ít.
Bà nội Trần Dương đã tìm đến thầy tướng số nổi danh nhất địa phương, người thường nói ra những lời rất đanh thép ngay thẳng.
Thầy tướng số ấy gọi là Mao lão tiên. Ông cầm một quyển sách đã rách, nắm lấy tờ giấy ghi bát tự của Trần Dương tính toán rất lâu, càng tình đôi mày càng nhíu chặt. Bà nội Trần Dương ở bên cạnh đợi mãi một lúc lâu, thấy gương mặt ông nặng nề thì lo lắng ôm chặt cậu cháu trai đang ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013198/quyen-2-chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.