Khi một người cảnh sát địa phương tìm đến cửa để lấy thông tin là Ngụy Ninh biết bản thân anh đánh giá quá thấp năng lực của cảnh sát rồi. Không ngờ dùng điện thoại công cộng báo án mà họ cũng tìm ra.
Phương Chí mang vẻ mặt tươi cười nhìn Ngụy Ninh, đi thẳng vào vấn đề: “Cậu biết tại sao tôi lại tới tìm cậu phải không?”
Ngụy Ninh hữu khí vô lực nhìn hắn ta, yên lặng gật đầu, rồi lại nói thêm một câu: “Chuyện này tôi không làm, tôi chỉ là một người xui xẻo đi ngang qua đó, vốn chỉ là đi ngang qua ai ngờ lại bị kéo vào rắc rối…”
Phương Chỉ không hề dây dưa: “Chuyện này chúng tôi biết.”
Câu này thật đúng ý Ngụy Ninh, da đầu anh run lên, phấn chấn hơn: “Tôi được loại khỏi vòng nghi vấn nhanh như vậy sao? Hiệu suất làm việc của cảnh sát đúng là đặc biệt nhanh!” Anh giơ ngón tay cái về phía Phương Chí, khen ngợi hết mình.
Phương Chỉ cười: “Ngày Chu Mai bị sát hại cậu vẫn ở Tứ Xuyên, việc này tùy tiện điều tra là biết ngay, nhưng mà, vì sao cậu lại xuất hiện ở khu nhà máy bỏ hoang đó, chuyện này cậu phải cho tôi một lý do thích đáng, nếu không chúng tôi vẫn có lý do hoài nghi cậu có liên quan đến vụ án giết người liên hoàn này.”
Ngụy Ninh hoài nghi tai mình nghe lầm: “Chờ chút chờ chút, anh vừa nói vụ án giết người liên hoàn là sao? Chẳng lẽ nữ…. nữ nhân bị giết rất nhiều sao?” Thiếu chút nữa là thốt ra nữ quỷ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013173/quyen-1-chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.