Ngụy Ninh lấy mảnh giấy kia ra, nhìn số nhà và địa chỉ khu dân cư, trùng hợp vậy, trùng hợp đến mức anh không thể không cảm thấy ông lão nhìn qua thì không hề giống cao nhân kia có chút gì đó môn đạo. Nếu đã vậy, Ngụy Ninh cảm thấy mình nên đi xem thử.
Anh đi vào khu dân cư, nhà trong khu dân cư có 6 tầng, phân thành hai hàng, ở giữa để khoảng 5 thước làm đường đi, một đường thông suốt, bên ngoài là tường bao lấy toàn bộ khu dân cư, phía trong tận dụng cây cối và gạch đá để trang trí, thân cây thấp bé trồng xa nhau, trên lá cây có chút bụi làm bớt vẻ xanh tươi.
Khu dân cư như vậy không phải là Ngụy Ninh chưa từng thấy, chỉ là ít thấy mà thôi.
Nhìn lượng quần áo phơi trên ban công thì thấy nhân khí ở đây rất vượng, nhưng mà đi trong này lại không thấy nhiều người, đại khái người bình thường không đi làm thì cũng đi học, chỉ còn người già ở nhà, thỉnh thoảng có thể thấy bóng dáng vài ông bà lão tóc hoa râm dưới nhà.
Ngụy Ninh tìm được khu 14, khu này rõ ràng ít người ở, nhiều ban công vắng tanh, cái gì cũng không có, nhìn là biết không có ai sống.
Ngụy Ninh ấn chuông phòng 404, cửa mở ra rất nhanh, ông lão già dê kia nhếch mép, đắc ý nhìn Ngụy Ninh. “Đến rồi sao? Dù sao cũng phải tới, lúc đầu còn trốn làm gì, tự mình chuốc lấy khổ.” Ông ta vừa nói còn vừa xoay đầu, thiếu chút nữa làm rơi chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013117/quyen-1-chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.