Đối với thầy bói Ngụy Ninh luôn có thái độ xin miễn cho kẻ bất tài, liếc mắt nhìn lão đầu trước mặt mình một cái. “Ông tìm nhầm người rồi.” Anh chỉ tay sang phía hai cô gái đối diện, một người còn đang thấp giọng an ủi người kia, mơ hồ nghe được giọng mũi. “Ở đó mới có mối làm ăn.”
Ông lão nhìn qua có vẻ sáu bảy mươi tuổi, người tỏa ra mùi rượu trên mắt đeo kính râm, ở cằm còn có sợi râu dê, mỗi khi nói sợi râu lại lắc lư: “Ây dà, chàng trai trẻ không hiểu chuyện rồi, ta còn có thể lừa cậu sao, cậu nhìn cậu xem, ấn đường biến đen, hai mắt vô thần, khí hư thần khuyết, cử động chậm rãi, giống như gặp quỷ chiêu tà, gần đây quanh cậu không yên ổn phải không?”
Lúc nói xong câu cuối còn cố ý đến gần Ngụy Ninh, đè thấp giọng, cúi đầu, xuyên qua kính râm nhìn Ngụy Ninh, trừng mắt mà nhìn.
Trong lòng Ngụy Ninh rơi lộp bộp một tiếng, thật sự bị ông ta nói đúng, nhưng mà ông ta vừa trừng mắt, ai biết có phải là bịa chuyện hay không. Mấy tên thầy tướng số không phải đều nhìn người mà nói sao, nhìn biểu tình người khác sau đó nói mơ hồ vớ vẩn này nọ, nói đúng là nói, nói sai cũng là nói, không phải thì có thể giải thích.
Hiện giờ kẻ lừa đảo rất nhiều, người ngốc để bị lừa còn không đủ.
Lúc ông lão nát rượu này nói mắt nhìn chằm chằm vào chai bia trong tay Ngụy Ninh, nước miếng chảy dài khiến người khác không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013115/quyen-1-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.