Ngụy Thời thấy tình hình của Ngụy Ninh không đúng lắm. vội mang một chén nước tới, nhét vào tay Ngụy Ninh, tay Ngụy Ninh run run, một chén nước uống được một nửa còn một nửa sánh hết ra ngoài, nước dọc theo cổ tay chảy xuống.
Ngụy Ninh uống nước xong thì cũng bình tĩnh hơn một chút. “Trong đầu anh xuất hiện thêm rất nhiều thứ. Anh nhớ anh cùng một người mà không phải là người ở một nơi trông giống như một gian nhà gỗ rất lâu, sau đó, sau đó…”
Câu nói tiếp theo, dường như khó mà mở miệng.
Ngụy Ninh không thể nói với Ngụy Thời, hai người đó tình chàng ý thiếp, ngọt ngọt ngào ngào, cả ngày dính lấy nhau, người kia chăm sóc cẩn thận, còn mình thì cứ như đồ ngốc, cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, còn rất phiền phức, nhưng đối phương còn cùng anh chơi mấy trò chơi ấu trĩ, nhớ đến thôi trên mặt anh đã đỏ bừng.
Loại chuyện này đánh chết anh cũng không nói ra miệng được, chỉ đành muốn nói lại thôi, bỏ qua.
Ngụy Thời vừa nghe xong, long mày nhíu lại. “Nói như vậy, loại chuyện này vốn không có khả năng xảy ra, hồn đi lạc không giữ được ký ức cũ, chẳng lẽ do lúc hồn phách quay về có sai lệch về thời gian, một hồn phách bị mất của anh là bị một cao nhân câu mất?”
Với suy luận của Ngụy Thời Ngụy Ninh không có hứng thú, anh ôm đầu, phiền táo ngồi dậy khỏi ghế, đi đi lại lại, vừa đi vừa xoa huyệt thái dương. “Mày nghĩ cách gì để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013104/quyen-1-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.