Có lẽ là hồn phách hấp dẫn nhau, từ trong sương mù dày đặc Ngụy Ninh từ từ đi về phía căn phòng kia, trước cửa, cái bóng giống mình đang bám dính lấy một cái bóng khác, quyến luyến như con với mẹ, mỗi khi cái bóng kia cử động một chút là “chính mình” cũng theo phía sau.
Sương mù màu xám trắng dày đặc tràn ngập khắp trời đất.
Phía trước, hai cái bóng gắn bó với nhau, xa xa nhìn, hình dáng mơ hồ của bọn họ cứ như nước, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, giống như nước sữa giao hòa với nhau, ở đây tất cả đều từ sương mù xám trắng cô đọng thành hình thể, vốn dĩ bình thường, nhưng vì bọn họ quá dính vào nhau, quấn lấy nhau lại làm hiện ra chút gì đó ái muội, tình cảm không rõ ràng.
Ngụy Ninh cảm thấy không quá thoải mái.
Cảm giác này không biết từ đâu tới, đại khái là nhìn một người giống mình bám dính lấy người khác như vậy, không rét mà cũng bám lấy người khác nên thấy khó hiểu và khó chịu đi.
Mang theo cảm xúc này, Ngụy Ninh rốt cục tới gần bọn họ một khoảng không xa, Ngụy Ninh liền nhìn thấy “Ngụy Tích” lôi kéo “chính mình” đi về phía anh, khoảng cách càng gần, Ngụy Ninh lại càng có cảm giác cơ thể bỗng nhiên bị hút về phía trước, anh gắng cố định cơ thể mình, vẫn không nhúc nhích mà đứng tại chỗ, nhưng lực hút hồn phách này thật sự quá mạnh.
“Chính mình” đứng bên cạnh “Ngụy Tích”, từ từ, nhìn mình.
Rõ ràng “hắn” có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013102/quyen-1-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.