Trong lúc Ngụy Ninh và Ngụy Thời thương lượng, Trần Dương đứng ở bên cạnh há miệng, tay giơ lên như muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng chỉ đưa tay lên đầu gãi gãi rồi hạ xuống.
Mặc dù nói là Ngụy Tam thẩm sẽ không động thủ với Ngụy Ninh nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, nếu nhỡ động thủ thì sao? Hiển nhiên Ngụy Tam thẩm không phải một người đơn thuần, nhưng vẫn có thể thương lượng được, vì vậy Ngụy Thời đưa cho Ngụy Ninh một lá bùa và một thứ trông như đồng tiền cổ, dặn anh nếu như có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cứ cố nghĩ cách mà dán lá bùa này lên người Ngụy Tam thẩm, sau đó thừa lúc Ngụy Tam thẩm bị lá bùa trấn áp thì chạy tới đây.
Về phần đồng tiền cổ kia, Ngụy Thời nói là nó đã được hưởng ba năm hương khói cung phụng công đức trong đền, dùng để phòng ngừa âm khí, dùng rất tốt, nhưng mà Ngụy Ninh thấy đồng tiền này còn có vị dầu vừng, cứ như là đã nằm trên bàn bán thịt lâu rồi ấy.
Ngụy Ninh nhìn thoáng qua Yến Hoa đang thoi thóp rồi bước một mạch ra cửa, dáng vẻ kia rất có phong thái của “gió thổi vi vu nước nhẹ trôi, tráng sĩ đi quyết không quay về.”
Trên trời đầy sao, ánh trăng mơ hồ ảm đảm, người đi dưới ánh trăng dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tới phương xa.
Ngụy Ninh mặc áo ngủ chân đi dép giẫm lên phiến đá trên đường tạo thành những tiếng “bạch bạch”, phá tan vẻ tĩnh mịch, nhà hai bên đường san
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136393/quyen-1-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.