Tay quàng trên vai mình run run, rất nhỏ, cơ hồ không thể cảm nhận được. Diệp Tố Huân nhăn mày nhìn Ngu Quân Duệ, hắn còn giấu mình chuyện gì ư?
Ánh mắt Ngu Quân Duệ hấp háy, môi mấp máy, nhìn Diệp Tố Huân không nói gì.
Hắn đang ra vẻ bình tĩnh, Lưu Uyển Ngọc cực kì hân hoan, mình đoán đúng rồi, xem ra, kiếp trước Ngu Quân Duệ có lỗi với Diệp Tố Huân, là cái gì chứ? Lưu Uyển Ngọc suy nghĩ nhanh như chớp, cười nhẹ nói: “Ngu Quân Duệ, huynh không ngờ ta cũng tái sinh đúng không, chuyện có lỗi của huynh với Diệp Tố Huân, ta đây tinh tường đấy.”
Lưu Uyển Ngọc nói bừa nhưng lại khiến Ngu Quân Duệ luống cuống, có một câu nói là “quan tâm quá sẽ bị loạn”, có lẽ là chỉ tình cảnh hắn bây giờ, tay ôm Diệp Tố Huân run rẩy xiết chặt, kéo Diệp Tố Huân vào trong ngực, sít sao bóp chặt, dùng hết sức dường như sợ Diệp Tố Huân giãy giụa.
“Tố Tố, muội đã đồng ý với huynh, dù huynh làm gì, muội đều không rời khỏi huynh.”
Giọng hắn khàn khàn, trầm trọng đến khiến Diệp Tố Huân rơi vào cái động không đáy. Nàng không muốn hắn đau thương hoảng sợ như thế này, cái nàng cần là hắn lớn tiếng nói cho nàng nghe, Lưu Uyển Ngọc đang nói bậy.
“Diệp Tố Huân, cô và kẻ địch chàng chàng thiếp thiếp, thậm chí còn sắp thành thân, có buồn cười không?” Lưu Uyển Ngọc tiếp tục nói, đắc ý khiêu mi nhìn Diệp Tố Huân.
“Nếu Ngu Quân Duệ được tính là kẻ thù của ta, vậy còn cô?” Diệp Tố Huân không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quan-hoan/1522234/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.