Lời này của Trường Ninh mặc dù là để hỏi, nhưng hoàn toàn không để nàng trả lời, tiếp tục nói: “Tiên đế khi đó hỏi xong, tứ đệ của ta suy nghĩ kỹ một phen, mới trả lời: Không cần mỹ mạo, chỉ cần…”
“Hoàng tỷ”
Giọng nói ngang ngược của người đàn ông cắt đứt lời nói đang còn dang dở.
Trường Ninh ngừng nói, quay người nhìn về phía cửa phòng vẽ, liền thấy Thích Bỉnh Tĩnh một thân mặc triều phục, ánh chiều tà chầm chậm rải xuống, chiếu rọi nhân ảnh mảnh khảnh mà cứng cỏi của y đang đứng khoanh tay.
“Sao lại quay về sớm như thế?” Trường Ninh phức tạp nhưng không kinh ngạc đổi sang câu chuyện khác, như thể vừa nãy không hề ở sau lưng nói về chuyện vặt của y.
Thích Bỉnh Tĩnh điềm tĩnh bước vào phòng, đến bên cạnh Trác Thiếu Viêm, nắm lấy tay nàng, trả lời Trường Ninh: “Nhớ nàng.”
Trường Ninh cười nói: “Người đẹp trong nhà, phải nên như thế.”
Lúc dùng bữa cơm, Trác Thiếu Viêm gần như không đụng đũa, từng miếng từng miếng đều là Thích Bỉnh Tĩnh gắp cho nàng ăn.
Trường Ninh nhìn không chớp mắt, thật lâu, than thở: “ Tứ đệ, thế này có chút quá nuông chiều…”
“Sao vậy?” Thích Bỉnh Tĩnh hỏi, nhưng người bị hỏi không phải Trường Ninh.
Trác Thiếu Viêm bị y nhìn chằm chằm, không thể không tiếp lời: “Không sao.”
Lúc còn đang ở trong quân doanh, y chưa từng thương hoa tiếc ngọc với nàng, mà nay chút săn sóc này, chẳng là gì trong mắt nàng.
Trường Ninh bị hai người một hỏi một đáp này là cho câm nín không biết nói gì.
Qua nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-nga-thien-thu/1147764/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.