Chân Trần Hoài vốn đau không chịu nổi, hiện tại phân tâm, nhất thời dính đòn.
“Á….” Trần Hoài kêu thảm một tiếng, thân thể lảo đảo nghiêng về một phía.
Vương Tri Tranh vội vàng đỡ lấy anh.
Nhưng trọng lượng của một nam nhân trưởng thành không thể khinh thường, đặc biệt là khi đột nhiên ngã ra như vậy, kết quả không cứu thành công, lại cộng thêm dưới chân cả hai đang bị cột chặt, không trụ vững cho nên cả hai ngã đè lên nhau.
Càng bi kịch hơn nữa là, Vương tổng trực tiếp đè hẳn lên người Trần Hoài.
Vương Tri Tranh:….
Thời khắc này nội tâm hắn sắp hỏng mất, tuy rằng hắn ngày nhớ đêm mong được áp Trần Hoài, nhưng tuyệt đối khong phải là lúc này trong tư thế này a.
Chuyện bất ngờ phát sinh khiến bốn phía đều ngừng lại, các đồng nghiệp dồn dập tập trung ánh mắt về phía hai người.
“Ôi trời ơi!” nhân viên hành chính kinh hãi, vội vã chạy tới.
“Á Á Á… cẩn thận cẩn thận.” Trần Hoài kêu lên.
Vương Tri Tranh cẩn thận từ trên người Trần Hoài đứng lên, Trần Hoài đã bị ép tói xanh cả mặt.
“Nè, nè ông sao rồi?” mấy đồng nghiệp chạy tới, giúp đỡ Trần Hoài ngồi dậy, nhân viên hành chính còn giúp anh phủi lưng: “Có sao không?”
Trần Hoài thở hổn hển, thật vất vả mới hít thở thông thuận, mới nói: “Không sao, không sao, mọi người đừng lo lắng.”
Vương Tri Tranh thở phào nhẹ nhõm, một tay xuyên qua dưới nách Trần Hoài đỡ anh: “Đứng lên đã.”
“Thật không sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dot-nhien-ket-hon-cung-tong-giam/2793145/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.