Sáng sớm hôm sau, tia nắng ban mai vừa loé lên khỏi tầng mây.
Khương Trĩ Y từ từ tỉnh dậy trong tẩm điện ở Dao Quang Các, thấy trên đỉnh đầu là lọng che quen thuộc, rường cột chạm trổ hoa văn, mí mắt nhẹ nhàng run lên, ánh mắt lại ảm đạm xuống.
Cốc Vũ ghé vào chân giường canh suốt một đêm vội vàng nhoài người lên, vừa mừng vừa sợ: "Quận chúa ngài tỉnh rồi!"
Lại thấy khuôn mặt trắng hồng tươi tắn thường ngày của Khương Trĩ Y lại không có sinh khí như nhiễm bệnh, đôi mắt hạnh lóng lánh cũng không còn thần thái giống như đánh mất linh hồn, căn bản không nghe thấy nàng ta nói chuyện.
"Làm sao vậy quận chúa, có phải có nơi nào không thoải mái hay không?"
Khương Trĩ Y hai mắt thất thần nâng tay lên, đầu ngón tay chậm rãi xoa xoa ngực: "Chỗ này đau......"
Cốc Vũ đại kinh thất sắc.
Hôm qua nữ y sư nghiệm thương đã phát hiện trên đầu Quận chúa nổi lên một cục u, nói bắt mạch tạm thời không thể kết luận có nội thương hay không, nếu sau khi Quận chúa tỉnh lại mà không có gì không khoẻ nữa thì không quá đáng ngại, chỉ cần bôi thuốc tiêu sưng là được, nhưng nếu có dị thường thì cần chẩn đoán thêm.
Nhưng mà lúc đó nữ y sư nói dị thường là choáng váng đầu buồn nôn, thần chí không rõ linh tinh, sao hiện tại còn đau ngực là sao?
"Nô tỳ liền đi thỉnh đại phu!" Cốc Vũ cuống quít đứng dậy.
"Không cần, đại phu không trị được đâu......" Khương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544426/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.