Vào đêm, mây mù buông xuống, gió Bắc thổi đến, gió tuyết bay lả tả giữa không trung, lấm tấm rớt trên mái ngói lưu li xanh đỉnh Dao Quang Các.
Dưới mái ngói, trong tẩm điện như đang mạ vàng lên bởi ánh nến, một người ăn diện lộng lẫy với trang dung tinh xảo đang vội vàng đi qua đi lại: "Ngươi nói, tối nay ta sẽ không gặp được A Sách ca ca?"
"Chỉ sợ là như vậy......" Mắt thấy Khương Trĩ Y mong sao mong trăng mong cả ngày, lại tốn chừng một canh giờ ăn mặc trang điểm, Cốc Vũ ấp úng nửa ngày mới mở được miệng, "Nô tỳ nghĩ có khi phu nhân đã phát hiện ngài chui ra ngoài từ cửa sổ, nên phong bế các cửa sổ lại rồi, đừng nói chúng ta ra không được, ngay cả tin tức cũng truyền không ra......"
Ngày hôm trước khi tao ngộ sơn tặc, tất cả hộ vệ thân tín bên cạnh Khương Trĩ Y đều bị thương, tỳ nữ Kinh Chập bên cạnh cũng vì đánh lạc hướng đám sơn tặc mà được phát hiện bị thương ở một huyện lân cận cách đó mấy mươi dặm, được người hảo tâm cứu trị, đưa về y quán ở quê, tạm thời chưa về được đô thành.
Cho nên một cái Dao Quang Các lớn như vậy, đường đường là một Quận chúa mà bên người chỉ còn mấy hạ nhân mới chưa trải qua thế thái nhân tình, trong lúc nhất thời không có ai được việc.
"Ngưu Lang Chức Nữ một năm còn gặp được một lần, ta đợi ba năm, cữu mẫu không ngờ lại làm hư chuyện tốt của ta......!" Khương Trĩ Y dậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544424/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.