Không biết câu nào chọc người không cao hứng, sắc mặ người trước mắt đột nhiên trầm xuống, ánh mắt nhìn nàng bỗng lạnh lẽo hơn cả trận gió tuyết đêm nay.
"Ừm......" Khương Trĩ Y run run ôm cánh tay, tự chà xát mấy cái, nhìn hắn thử nói, "Vậy hình như... có chút không tiện ha?"
Nguyên Sách nghiêng nghiêng đầu, một câu "Ngươi nói đi" còn chưa ra khỏi miệng ——
"Cũng đúng, chúng ta khó khăn lắm mới có cơ hội cùng một phòng, vẫn nên không để có người quấy rầy thì tốt hơn...... Ta đây cũng không cần người khác chiếu cố, ta có A Sách ca ca chiếu cố là đủ rồi!"
"......"
Sắc mặt Nguyên Sách không còn có thể âm trầm hơn, mặt vô biểu tình xoay người bên hướng trong.
Thanh Tùng nhìn nhìn công tử nhà mình đã buông tay mặc kệ, lại nhìn nhìn vị Quận chúa không biết xấu hổ đứng đây làm cho người khác thực xấu hổ, đành nói: "Công tử có ý gì nhỉ......"
Khương Trĩ Y liếc liếc cái tên không có nhãn lực này một cái, một chân giơ lên, vượt qua ngạch cửa, lập tức đi vào phủ, thuận tay ném tay nải ra sau lưng.
Thanh Tùng khó khăn đón được tay nải, cuống quít bung dù đuổi theo.
Hắn đuổi theo quận chúa, quận chúa đuổi theo công tử, một đường truy một đường đuổi, nhưng mắt Quận chúa lại đảo khắp nơi, dường như cảm thấy nơi này cũng mới mẻ, chỗ kia cũng mới mẻ, khi muốn dừng chân xem nhiều một chút lại phát giác mình bị công tử bỏ lại rất xa, đành không thể không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544418/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.