Để tỳ nữ lại đây phải mất chút thời gian, trong thư phòng một lần nữa thắp đèn lên, Khương Trĩ Y ôm lấy chăn ngồi trên giường La Hán, há miệng nhỏ húp từng ngụm canh gừng, mỗi khi uống một ngụm lại giơ mắt lên nhìn người đang cầm sách ngồi trước án thư đối diện.
Nhớ lại cái câu "nha hoàn hồi môn" mới vừa rồi của hắn, không hiểu sao canh trong chén canh gừng lại càng uống càng ngọt, còn cảm nhận được vị đường hết sức rõ ràng.
Nếu hắn đã thừa nhận nha hoàn hồi môn của nàng, vậy chuyến này hồi kinh hẳn là chuẩn bị cầu hôn với nàng đúng không?
Khương Trĩ Y chống cằm nhìn người đối diện, nghĩ nghĩ lại không nhịn cười được, cười ra tiếng.
Nguyên Sách nhíu chặt mày, quyển sách trên tay từ từ nhấc lên, che mặt lại.
...... Còn không phải là không cẩn thận nói ra lời trong lòng thôi sao, có cần ngượng ngùng như vậy hay không?
Khương Trĩ Y thở dài dời mắt đi, hai ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ trên bàn trà nhỏ, chán chường quay đầu đi đánh giá bày biện trong phòng.
Thư phòng này được phân cách thành hai gian trong ngoài bởi một tấm bình phong sơn thuỷ khá lớn, gian ngoài có giá đặt những món đồ bằng sứ để trang trí, hai cái kệ sách 3 tầng đặt cạnh nhau, phía sau án thư có một bức tranh Vạn Mã Đồ còn có thêm một bức tranh chữ, trên tranh là hai chữ to "Tĩnh Vô".
Gian bên trong thì không thể nhìn rõ, xuyên qua bức bình phong chỉ lờ mờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544416/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.