Khương Trĩ Y nhỏ giọng thì thào xong, chậm rãi buông vạt áo hắn ra, lại chột dạ lén liếc hắn, thở nhẹ ra một hơi rồi hấp tấp quay đầu đi.
Một cơn nóng bừng đến muộn liền giống như sóng triều hung mãnh dâng lên, gương mặt bị nóng đến đỏ lên hừng hực, không chỉ nóng, trong thân thể còn kích động lên một cảm giác bí bách rất kỳ lạ, làm người đột nhiên rất muốn đi ra ngoài hóng gió.
Khương Trĩ Y thở ra từng hơi thở vô cùng nhẹ nhàng, cố gắng thoát khỏi cảm giác kỳ quái này, nhưng khi thấy dường như chung quanh an tĩnh đến phảng phất chỉ có một mình nàng, liền lặng lẽ hơi nghiêng đầu lại, đưa mắt liếc qua ——
Nguyên Sách còn vẫn duy trì tư thế cúi người không hề nhúc nhích, tay chống ở mép giường nắm chặt nắm thành quyền, mu bàn tay nổi gân xanh, đôi mắt vẫn còn nhìn chằm chằm rèm sa sau lưng nàng, phảng phất như muốn dùng ánh mắt xẻo thủng nó một lỗ vậy.
Đột nhiên, trong chậu lửa than phát ra một tiếng nổ 'bụp' một phát, bình thường chả có gì nhưng lúc này lại như tiếng sấm sét đánh vào đỉnh đầu, Nguyên Sách bỗng nhiên đứng lên, lắc mình một cái lùi nhanh về phía sau.
Chỉ bước hai bước, người đã lui ra cách giường nàng hơn một trượng.
Túi gấm của Bảo Gia a tỷ rõ ràng nói trên đầu chữ Sắc có một cây đao, trên đầu chữ Nhẫn cũng có một cây đao, không có một nam tử bình thường nào có thể đồng thời khiêng được cả hai thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544369/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.