Nguyên Sách không ở Vĩnh Ân Hầu phủ lâu, lúc này hắn vốn không nên tới đây, nếu đã đánh tiếng bản thân bị thương không nhẹ với bên ngoài, nên tránh lưu lại hành tung để người ngoài biết được, sở dĩ đêm khuya hắn vẫn cố tới, là vì biết vị tổ tông này vừa nghe thấy tin tức sợ là có ngồi xe lăn cũng muốn chạy đến Thẩm phủ, nên liền tới cửa cho nàng nhìn một cái.
Nhìn cũng nhìn rồi, thuận tay đổi thuốc cho nàng một lầm, Nguyên Sách lặng yên không tiếng động trở lại Thẩm phủ, ám dạ tới, vô ảnh đi, tựa như chưa bao giờ bước ra khỏi Đông viện vậy.
Khương Trĩ Y biết trước mắt phải lấy đại cục làm trọng, cũng lo lắng Nguyên Sách bôn ba qua lại làm thương tích càng nặng thêm, nàng đã có nữ thái y theo hầu cạnh bên, liền không cần hắn trở lại chăm sóc, qua đi mấy ngày, chỉ thư từ lui tới cùng hắn.
Mỗi ngày, đến đêm lại viết một phong thư, nói một chuyện xảy ra lúc ban ngày, sáng sớm hôm sau lại sai người đưa qua. Nàng hiểu hắn bị thương tay phải, cũng không cần hắn hồi âm, bảo người hỏi thăm Thanh Tùng, biết mỗi phong thư hắn đều đọc liền rất là vui vẻ.
Hai người như thế mà mỗi người tự dưỡng thương hết 10 ngày, thì một tin chấn động triều dã đã nổ tung tại kinh thành ——
Tuyên Đức Hầu vì ái tử bị thương nặng, xin nghỉ 10 ngày không vào triều, thế nhưng một sớm trở về Kim Loan Điện, lại dâng trạng thư tố cáo Lạc Khang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544367/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.