Sau nửa canh giờ, Nguyên Sách về lều lớn thay áo khoác ngoài đã một thân mùi rượu, khi ăn mặc sạch sẽ ra tới, nhìn thấy Mục Tân Hồng cùng một đám binh lính đang vây quanh đống lửa trại, vừa uống rượu vừa nói vừa cười.
"Có thư tín không?" Nguyên Sách đi đến phía sau mấy người, hỏi một câu.
Cả đám binh lính chìm trong men say say bí tỉ cả kinh vừa quay đầu lại, mặt đang cười hì hì lập tức nghiêm túc lên: "Thiếu tướng quân nói cái tin báo gì......"
Mục Tân Hồng cười cười ấn mấy bả vai khẩn trương xuống một phen: "Đừng hoảng hốt đừng hoảng hốt, thiếu tướng quân cũng giống như chúng ta, nhớ tức phụ mà thôi!"
"Thiếu tướng quân, quận chúa tối nay sợ là bận đến nhớ không nổi ngài, ngài thật sự không có việc gì làm thì đi nghỉ ngơi đi!" Mục Tân Hồng chậc chậc mấy tiếng rồi hắc hắc.
"Thẩm thiếu tướng quân quanh năm việc lớn quấn thân cũng có lúc thanh nhàn nhỉ." Một giọng nói bàng quan xem diễn từ từ vang lên.
Nguyên Sách quay đầu lại, thấy Lý Từ Phong một mình ngồi ở nơi xa, bên cạnh một đống lửa khác, bàn tay diệu thủ quanh năm chỉ bốc thuốc đang bẻ mấy nhánh cây, khảy khảy lửa trại kế bên —— à, nói cho chuẩn xác, là một đống lửa đang đốt cái đèn giấy đến không còn hình dáng gì.
"Lý quân y cứu tử phù thương cũng rảnh rỗi ăn đến no căng không có việc gì làm nhỉ." Nguyên Sách nhàn nhàn ôm cánh tay bước tới nhìn hắn.
"Thế nào là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544357/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.