Bầu trời đầy sao treo trên cao, gió gào thét thổi qua những chạc cây khô tàn lụi, thổi vào trên gò má người những luồng hơi giá rét, vậy mà Khương Trĩ Y lại không cảm giác được chút lạnh lẽo nào.
Bị Nguyên Sách một đường nắm tay kéo về hướng doanh địa, nhiệt độ nóng hổi trên gương mặt của nàng mãi mà chưa chịu tiêu tán, bàn tay nhỏ bị giam trong lòng bàn tay hắn đã ướt hồ hôi không biết của ai, Khương Trĩ Y lặng lẽ đưa mắt ngắm người bên cạnh, thấy Nguyên Sách trầm mặc nhìn về phía trước, không biết suy nghĩ cái gì, nhỏ giọng nói: "A Sách ca ca, chàng cũng thực nóng sao?"
Khương Trĩ Y vừa dứt lời, lại tự mình ai thán nói tiếp: "Hay là chỉ có mỗi mình ta thấy trong lòng nóng hầm hập?" Lại tò mò mà xem xét hắn, "Khi chàng hôn ta, có cảm thấy tim đập thật nhanh, cả người nóng lên hay không?"
Nguyên Sách há miệng thở dốc một hơi, lại muốn cho nàng an tĩnh chút, liền quay lại nghiêm túc nhìn nàng, híp híp mắt: "Ta có như thế hay không, nàng không biết?"
"Chẳng lẽ trước kia ——" Nguyên Sách thử thăm dò nhìn thẳng vào mắt nàng, "ta chưa từng hôn nàng?"
Khương Trĩ Y sửng sốt: "Chẳng lẽ trước kia chàng từng hôn ta rồi sao?"
"Không có......" Khương Trĩ Y hồi tưởng chớp chớp mắt, "nhỉ?"
"...... Có chính là có, không có chính là không có, cái gì kêu ' nhỉ '?"
"Không phải, vậy có hay không chàng cũng không biết sao? Nói như thế nào cũng nghe như chàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544355/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.