Cảm giác mềm mại mịn màng rơi lên phần da non sau vai, như có ngàn vạn con kiến sột sột soạt soạt bò qua, một ngọn lửa không biết từ đâu bốc lên, một đường lan tràn xuống phía dưới.
Giống như sau trận mưa xuân mát mẻ, măng mùa xuân đột ngột từ mặt đất mọc lên, bồng bột ngoi đầu, cơ hồ là trong nháy mắt, Nguyên Sách cứng đờ người trên giường mỹ nhân của Khương Trĩ Y.
Khương Trĩ Y hồn nhiên không cảm giác được hắn có gì khác thường, thổi nhẹ vào vết sẹo hắn đã sớm không còn đau, còn ôm lấy hắn, vuốt vuốt xoa xoa sau tấm lưng đã đổ một tầng mồ hôi mỏng của hắn, nói lời an ủi.
Ánh mắt Nguyên Sách nhìn thẳng gương đồng cách đó không xa, từ trong gương có thể nhìn thấy nàng ôm lấy nửa thân trên trần trụi của hắn, nhưng vì với không tới lưng hắn, nên dứt khoát đổi từ quỳ ngồi thì quỳ đứng, hai tay như dây leo choàng qua bả vai hắn, vì đang có chút rướn người nên lớp xuân sam mỏng manh của nàng không ngăn cách được xúc cảm khi thân thể nàng cọ vào trên người hắn thật rõ ràng, tuy không nhìn thấy vẫn có thể bị trí tưởng tượng mình đánh vào sóng triều mãnh liệt, không thể kềm chế được nơi nào đó của bản thân.
Nguyên Sách nhìn chằm chằm một màn này, hơi thở chợt nặng, bỗng dưng giơ tay, hai bàn tay vịn lấy eo nàng.
Vốn đang muốn làm nàng dừng tay, không ngờ lại tình cờ chộp trúng chỗ nhột trên hõm eo Khương Trĩ Y, nàng than
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544292/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.