10 ngày trước, mười bảy tháng sáu, đêm khuya, trong biệt viện ở Hà Đông ——
Phạm Đức Niên kẹp mật tin đã đọc xong trên đầu ngón tay, đưa vào ánh nến đốt thành tro tẫn, khóe môi hơi cong: "Cháu ngoại tốt của ta kia ở Trường An rốt cuộc cũng hạ quyết tâm."
"Chúc mừng tướng quân!" Phó tướng đứng một bên chắp tay, "Thái Tử phạm phải đại sai như thế, cũng vẫn chỉ biết mềm yếu vô năng, hướng Thánh Thượng kêu oan cầu tình, sổ con buộc tội Thái Tử đã từng chồng từng chồng đệ lên, Thánh Thượng thế mà chỉ bắt Thái Tử cấm túc tư quá, Nhị điện hạ muốn lập quân lệnh trạng tự đề cử bản thân đi cứu tế, kết quả cơ hội lập công này ngược lại dừng trên tay Tứ điện hạ...... Nhị điện hạ cuối cùng cũng hết hy vọng."
Phạm Đức Niên cất tiếng cười sang sảng, lại hừ giọng một tiếng: "Ta đã nói với hắn rồi, cho dù hắn vặn ngã Thái Tử, cũng không thể chiếm được trữ quân chi vị, chỉ cần sau lưng hắn còn có cữu cữu như ta đây, chống một bầu trời ở Hà Đông này, thì phụ hoàng hắn sẽ phòng hắn như hồng hoang mãnh thú. Đứa nhỏ này, một hai phải chờ đến khi Tứ đệ hắn bộc lộ tài năng mới hoàn toàn tỉnh ngộ, binh mã Hà Đông ta đều chờ đến mệt."
"Nhị điện hạ rốt cuộc còn trẻ, chưa đâm phải tường nam chưa quay đầu, chung quy cũng không bỏ được tình phụ tử, may mà rốt cuộc Nhị điện hạ thanh tỉnh kịp lúc, vừa vặn trận thiên tai này đến, triều đình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544279/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.