Gian ngoài sương phòng, Khương Trĩ Y cùng Bùi Tử Tống rũ mắt nhìn mấy tên hắc y nhân bị bắt quỳ trên mặt đất, trong lòng đã có đáp án.
Bọn họ vốn lấy làm kỳ quái, nếu như thứ sử của một châu muốn đi theo địch, hắn thừa sức khống chế toàn châu, không đến mức phải lặng lẽ tạo cơ hội cho phản quân vào thành, giả sử hắn thật sự chết nhát đến mức phải dựa vào thủ đoạn vu hồi bực này, thì Chu Phùng Nguyên thật ra cũng không cần gật đầu đáp ứng để Huyền Sách Quân đốc chiến, vậy thì làm gì đến nỗi làm phản quân thất bại ngay trận chiến đầu chứ?
Chu Phùng Nguyên người này đối với kẻ trên thì nịnh nọt, đối với người dưới tất nhiên chuyên quyền, cho nên càng có khả năng là nội ứng bị quản chế dưới trướng thứ sử, không thể hành động tuỳ tiện, trận chiến đầu không thành, nên chỉ có thể lén lút đi đốt lương thảo.
Nếu bọn họ bị lửa lớn hừng hực ở Tây thành đốt đến rối loạn tâm trí, cho rằng Chu thứ sử đã trốn chạy, dưới tình thế thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, chỉ còn biết lo lắng cho đợt tiếp viện kế tiếp khi nào đến, chứ không còn phòng bị bên người, lúc đó mới là để cho tên nội ứng kia thực hiện được kế hoạch.
Thấy Kinh Chập vội vàng từ Tây sương phòng chạy tới, Khương Trĩ Y vội hỏi: "Tuyết Thanh a tỷ có bị chấn kinh không?"
Khương Trĩ Y bên này có Tam Thất canh gác, nên mới vừa rồi an bài Kinh Chập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544275/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.