Đêm khuya tĩnh lặng, hai "bộ xương khô" ăn mặc đơn bạc nằm song song cạnh nhau trên giường, không nói một lời mà nhìn chằm chằm lọng che trên đỉnh đầu, thật lâu mà không có ai lên tiếng.
Khương Trĩ Y trăm triệu lần không nghĩ tới, vốn nên là một đêm triền miên lâm li lại trở thành gió êm sóng lặng đến mức này.
Mới vừa rồi nàng cũng nghĩ, lúc trước nàng bị hắn thấy tâm y, ngoại trừ thẹn thùng còn ở lo lắng không biết hắn có chê tâm y của mình hay không, có lẽ hắn cũng có băn khoăn giống như vậy chăng?.
Tuy nàng chưa có kinh nghiệm gì, cũng không thấy toàn cảnh, nhưng vẫn không tiếc lời ca ngợi, khích lệ hắn một phen.
Nào biết càng khen người lại càng thêm mất hồn mất vía, bước chân càng cứng đờ.
Khương Trĩ Y âm thầm cân nhắc vấn đề ở chỗ nào, mơ hồ nhớ lại sau lưng tập tranh mà Bảo Gia a tỷ lúc trước đưa tới hình như còn một ít chú giải, lúc ấy không có mặt mũi xem, nên giờ nhân lúc Nguyên Sách tắm gội, liền lặng lẽ gọi Kinh Chập tới, bảo nàng ta mang quyển 《 phong nguyệt 》 kia qua.
Mở ra vừa thấy, liếc mắt qua trái một cái liền mặt đỏ tai hồng, liếc mắt qua phải một cái liền chấn động lôi đình, trợn tròn mắt lại há hốc miệng, rốt cuộc cũng hiểu được nam tử dễ dàng bị trêu chọc đến cỡ nào, bị trêu chọc đến quá sức mà không được thư giải, sẽ rất khó chịu.
Khó trách Nguyên Sách ngồi trong phòng tắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544260/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.