Hôm sau, sau giờ ngọ, xe ngựa khoác ánh tà dương vàng óng ánh mà lộc cộc chạy vào thành Trường An, bên trong xe, Kinh Chập đánh thức Khương Trĩ Y đang ngủ gật, nói với nàng sắp về đến nhà rồi.
Đêm qua Khương Trĩ Y cùng Nguyên Sách náo loạn đến nửa đêm, sáng sớm lại thức sớm chia tay hắn, lên xe ngựa liền bắt đầu mệt mỏi rã rời, tranh thủ ngủ bù nửa canh giờ trên xe, mãi đến giờ phút này mới rốt cuộc lên chút tinh thần để ngồi dậy, thăm dò nhìn ra ngoài cửa sổ.
So với chiến sự căng thẳng ở những vùng bên ngoài, thành Trường An ngoại trừ trận cung biến xảy ra đầu tiên, thì cũng không phát sinh chiến đấu phóng hoả trong thành, hơn nữa để làm gương cho thiên hạ, liền khôi phục sinh kế trước.
Hiện tại nhìn lại, tòa thành tứ phương xa cách nửa năm này vẫn là bộ dáng như cũ lúc nàng rời đi, trên đường phố ngang dọc đan xen, quan to hiển quý đến bá tánh bố y qua lại nườm nượp, người bán hàng rong vẫn lảnh lót rao, nam nữ già trẻ, đám đông tấp nập, ngựa xe như nước.
Khương Trĩ Y nhìn cảnh phường thị chạy ngang qua cửa sổ, chỉ cảm thấy trải qua nửa năm quá nhiều sự kiện, trải qua sinh tử biệt ly, cũng đủ cho nàng cảm thấy dường như mình đã qua nửa đời, khi lại lần nữa trở lại tòa thành mà mình sống suốt mười bảy năm này, lại có cảm giác vừa quen thuộc lại xa lạ.
Xe ngựa một đường chạy về phường Sùng Nhân ở hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-xuan-tam/2544258/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.