Chờ mọi người rời đi, Đông Phương không cưỡi ngựa đi theo, trực tiếp dùng khinh công chạy ngược trở về, tránh trong tối nhìn Hàn Duyệt ngồi sau lưng Ninh Trung Tắc chạy đi.
Trong lòng vừa ghen tuông lại vừa đau lòng, Hàn Duyệt ngồi rõ ràng rất khó chịu, Đông Phương càng thêm bất mãn Ninh Trung Tắc, thấy như nàng đang ngược đãi Hàn Duyệt của mình.
Đi theo sau bọn họ, trở vào thành, mãi đến khi thấy Hàn Duyệt nôn mửa ngay ngạch cửa, thương tiếc trong mắt lại càng thêm đậm hơn, nhưng chẳng làm được gì khác, trở lại mật tuyến ở phân đà Dương Châu của Nhật Nguyệt Thần giáo, phái người đi mua vài bộ trường bào màu trắng, chờ Đông Phương lại xuất hiện ở khách *** Hàn Duyệt đang ở lần nữa, thì y đã biến thành một thư sinh gầy yếu.
Hàn Duyệt vào khách ***, sắc mặt tái nhợt, ngồi trong phòng, Hàn Duyệt uống ngay một ly trà nóng mới thấy đỡ hơn, “Ta không sao.”
“Sư huynh............” Ninh Trung Tắc muốn nói gì đó, nhưng không biết nên mở miệng thế nào, nàng không biết sư huynh mình rốt cuộc đã chịu bao nhiêu cực khổ mà thân thể đã suy yếu đến mức này.
“Ta nghỉ ngơi một lát, giúp ta nói với sư thúc, ta tối nay lại đi bái kiến.” Hàn Duyệt muốn nhanh chóng đẩy Ninh Trung Tắc đi, lúc người ta khó chịu cũng là lúc người ta yếu ớt nhất.
Bây giờ lại không có người bảo hộ an ủi hắn, hắn phải tự chống đỡ, chờ lúc Đông Phương tới đón mình.
“Được rồi.” Ninh Trung Tắc cũng muốn nhanh đi thương lượng chuyện thân thể sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-phuong-bat-bai-chi-dong-quan-quy-dien/1591260/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.