Ta nhân cơ hội giơ viên tròn lên, đưa đến trước mặt họ.
Lợi dụng lúc họ đang tập trung xem xét, nhét vào mặt và miệng những người vừa nãy nói xấu ta nhiều nhất.
“Đồ tốt, chia, chia.”
Người đầu tiên bị nhét vào miệng đột nhiên tỉnh táo, nôn khan hét lên:
“Phân bò! Ngươi, cái đứa ngốc này! Ngươi dám!”
Những quý phu nhân dính phân bò chạy tán loạn, trông thảm hại chẳng còn dáng vẻ tiểu thư khuê các, chủ mẫu gia đình nữa.
Tóc tai rối bù, áo quần xộc xệch, trâm vàng rơi vãi đầy đất.
Thậm chí có người còn ngã vào bãi nôn, rồi tự mình nôn thốc nôn tháo đến trời đất quay cuồng.
Đáng đời thật!
Kế mẫu thấy vậy nổi giận, vung tay ném viên tròn đen ra ngoài.
Không màng trúng phải ai.
Rồi liền xông vào giận dữ với ta.
Ta tranh trước, tiếp tục giả điên giả dại, nhét viên tròn đen vào miệng bà ta.
Vừa nhét vừa xông vào phủ:
“Trường sinh! Hì hì! Trường sinh bất lão!
“Đồ tốt, mọi người ăn đi.”
26
Một túi phân bò nhỏ làm cho tiền sảnh đảo lộn trời đất.
Kế mẫu muốn cho người bắt ta.
Nhưng bà ta đã không biết, hôm nay ta không còn là ta của ngày hôm qua nữa rồi.
Người nhanh nhẹn trong quân doanh còn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-minh/3625884/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.