Chỉ có thể vùi trong n.g.ự.c hắn, cắn môi, nén tiếng khóc, lặng lẽ rơi lệ.
Ta không biết đã trốn trong lòng hắn bao lâu, nước mắt gần khô, ta mới ngẩng đầu, hỏi hắn:
“Chân của ngài...”
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.
Hắn vén mớ tóc vụn trước trán ta, nói rất nhẹ nhàng:
“Đừng lo cho ta.
“Ta đã tốt hơn trước nhiều rồi.”
Ta nhìn Vân Tế Thương bảo vệ ta thật tốt, bây giờ mới muộn màng nhận ra, hắn không ngồi trên xe lăn.
Sau này ta mới biết.
Đêm đó Vân Tế Thương ngã rất thảm.
Hắn bất lực nhìn ta hét lên thảm thiết trên mặt đất, trong khoảnh khắc đó, không biết sức lực từ đâu mà đến, lại khiến hắn đứng dậy trong chốc lát, chạy đến bên ta.
Đáng tiếc chỉ là tạm thời...
Nhưng điều này dù là với Vân Tế Thương hay với ta, đều không nghi ngờ gì là một tin tốt.
Hắn từng nói, khi đứng dậy ngày trước, rõ ràng đại phu nói đã tốt lắm rồi, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được sự vô lực và đau đớn thấu xương.
Nghĩ đến đêm đó ta từng thấy hắn mồ hôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-minh/3625883/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.