Vừa dứt lời, một khung cảnh khác hiện lên.
.......
Trong hoàng cung xa hoa mà cô quạnh, cậu bé Lê Duy Vỹ oa oa tiếng khóc chào đời. Theo năm tháng đứa bé dần lớn khôn. Càng lớn, càng tỏ ra thông minh, diện mạo khôi ngô tuấn tú, văn võ song toàn.
Khi đó, chúa Trịnh Doanh chưa có con trai, chỉ có một quận chúa là Tiên Dung, nên người rất cưng chiều. Một hôm chơi cùng anh là Trịnh Sâm, bị té ngã, Trịnh Sâm hốt hoảng bỏ chạy. Trong cơn nguy kịch, Lê Duy Vỹ cứu được, đồng thời giáo huấn Trịnh Sâm. Từ đó nàng trở thành cái đuôi nhỏ bám theo hắn. Những tưởng một câu chuyện đẹp nên thơ, nhưng do lần ngã đó, quận chúa sức khỏe dần yếu và qua đời.
Lê Duy Vỹ trong cơn tiếc thương rời đi hoàng cung, kết giao muôn nơi. Ai ai cũng quý mến.
Còn Trịnh Sâm luôn nhớ món hận năm xưa, đồng thời nghét khi suốt ngày bị mẹ lấy Lê Duy Vỹ ra làm gương. Từng thề: ‘ Ta và Duy Vỹ hai người, một sống một chết, không thể đứng song song được.’ Sau lên ngôi chúa, tìm mọi cách hãm hại và giết.
..........
Trời trở đông, Vua Hiến Tông sức khỏe yếu, nhớ thương con lên gọi về. Lê Duy Vỹ trở lại, người còn hoi men, thấy cha ốm yếu mà không có thái y túc trực, oà khóc:
“ Thưa Phụ hoàng, từ ngày nhà Lê ta trung hưng đến nay trải mười đời vua. Họ Trịnh tiếng là tôn phò nhưng thực chất là áp chế nhà Lê ta. Họ Trịnh muốn cho ai làm vua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-lac-hong/2391876/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.