Nguyễn Toản nghe vậy, cười:
" Muốn lắm ý chứ, mà kiếm hoài kiếm mãi chả ra. Cuộc đời thật lắm trái ngang/ Tài hoa mà tán chả ngừoi buồn theo."
Nghe Đoàn Thị Điểm nghe vậy, mừng lắm, hỏi lại:
" Thật chứ?" nói xong biết mình lỡ lời, cúi đầu thật thấp.
Nguyễn Toản nghe vậy, giơ tay lên trời:
" Nếu ta nói sai, mặt trời mọc ở phía tây, cây xanh không lá, hà bá lên bờ."
" Hừ."
.........
Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy. Hai người thỉnh thoảng trêu đùa đối đáp thơ ca, Nguyễn Toản moi trong đầu những truyện cổ tích: Nàng bạch tuyết và bẩy chú lùn; cô bé bán diêm, Sọ dừa, Thạch Sạch..... Đoàn Thị Điểm nghe mê say như một đứa bé, luôn quấn quýt bên Nguyễn Toản nhờ kể chuyện. Nguyễn Toản cũng nghĩ ra thật nhiều cho như tú lơ khơ... cùng Đoàn Thị Điểm giải trí.
Các cụ nói cấm sai, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cả hai dần dần có tình cảm với nhau.
Cũng trong hơn 2 tháng nhờ sự quan tâm ân cần của Đoàn Thị Điểm, thương thế của Nguyễn Toản đã khỏi hẳn.
.........
Một hôm, khi mặt trời đang dần khuất bóng, Đoàn Thị Điểm đang tựa người lên vai Nguyễn Toản mơ mơ màng màng nghĩ về viễn cảnh tương lai đầy màu hồng.
Nguyễn Toản suy nghĩ thật lâu, nhìn sang Đoàn Thị Điểm, thầm thì:
" ta có chuyện muốn nói với nàng."
" Chuyện gì thế chàng." Đoàn Thị Điểm thỏ thẻ đáp.
Nhìn thật kĩ giai nhân, Nguyên Toản tiếp:
" Có thể mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-lac-hong/2391372/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.