Từ nhiều năm trước, tôi vốn đã biết Nam là một người độc mồm độc miệng, đối với phụ nữ cũng không bao giờ có chuyện nhẹ nhàng, vì thế hiện tại chứng kiến một màn này, tôi cũng không có ngạc nhiên nhiều lắm. Có chăng là từ tận sâu đáy lòng, tôi cảm thấy chua xót, tôi cảm thấy buồn tủi, bởi vì hình như anh đã quên đi tôi là con bé ngày xưa lẽo đẽo theo đuổi anh một cách bất chấp và ngu xuẩn.. Thế nhưng, dù đau lòng là như thế, tôi vẫn cố tỏ ra mình ổn, bình thản đáp lại anh.
– Anh nhầm rồi, tôi không cần tiền của anh.
Cứ tưởng sau câu trả lời này, anh sẽ thay đổi suy nghĩ của bản thân cơ. Nào ngờ anh vẫn giữ nguyên, thậm chí còn cười đầy khinh nhỉ nhìn tôi, tựa như kiểu đang nghe một câu trả lời đầy giả tạo.
– Tìm đủ mọi cách để leo lên giường của tôi, cô không cần tiền, thì cần cái gì?
Hóa ra là anh nghĩ tôi cần tiền của anh à? Thật nực cười? Tôi đây thiếu tiền sao mà phải hèn mọn đến mức phải đi làm cái trò đồi bại này. Tôi thừa nhận, tôi yêu anh, tôi cảm mến anh, nhưng không có nghĩa là tôi sẵn sàng làm cái trò bẩn thỉu ấy để leo lên giường của anh. Đấy.. không phải là tính cách của tôi.
Cúi người lấy ra từ trong ví một sấp tờ tiền Dollars, tôi đặt xuống giường ngay trước mặt Nam, bản thân vẫn không hề tỏ ra lấy một lần tức tối.
– Tôi chẳng cần cái gì hết.
–
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526595/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.