Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ xấu gì về Nam, mặc dù trước đó cũng đã biết khá nhiều về anh từ Lucky và Mai, tuy nhiên những thứ ấy chưa đủ ảnh hưởng. Có điều ngay tại thời điểm này, nghe rõ mồn một từng câu từng chữ anh nói, tôi bất giấc nâng mắt lên nhìn chằm chằm, thật sự cảm thấy khó hiểu? Anh nói hạng người như anh? Vậy hạng người như anh ở đây là anh đang ám chỉ cái gì vậy? Nó thật sự tệ đến mức không còn gì để chấp nhận được hay sao mà anh phải làm thế?
Mặc dù có rất nhiều những câu hỏi khó hiểu, nhưng vì lúc này đang đau khổ với câu chuyện của gia đình mình, nên tôi cũng chẳng muốn hỏi Nam thêm một câu nào nữa. Tôi định lấy điện thoại ra gọi taxi thì lúc này bố tôi cũng đứng ở bên ngoài gõ mấy tiếng vào cửa kính, khiến cho tôi không thể ngồi lỳ được nữa đành phải mở cửa bước xuống.
Tôi không đếm xỉa gì đến bố, từng bước từng bước tập tễnh đi về phòng lấy quần áo rồi quay thẳng vào nhà tắm. Phòng ở đây rộng hơn căn chung cư của tôi rất nhiều, bốn bề đều là gương, lúc này đối diện với nó, tôi gần như không dám tin vào mắt mình. Một người lúc nào cũng chỉnh chu và gọn gàng, bây giờ gương mặt đã trở nên nhem nhuốc, đôi mắt sưng vù vì khóc quá nhiều, quần áo lắm lem bùn đất, càng nhìn càng thấy thảm hại.
Bần thần một lúc lâu, tôi mới tỉnh táo gạt bỏ nước mắt, thay quần áo đi xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526593/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.