Phản ứng đầu tiên khi tôi nhìn thấy Vỹ chính là khó hiểu, tiếp đó là chán ghét, không ngần ngại đóng cửa. Có điều, tôi với bên ngoài dù có thông minh đến mấy, thì ở trước mặt của anh, nó vẫn đều không đáng giá lấy một xu nào, bởi chỉ cần hễ tôi có hành động gì anh cũng đều phát hiện ra được. Anh đưa 1 tay chặn lấy không cho tôi thực hiện cơ hội đó, sau đó cất giọng nói.
– Sao không trả lời?
– Anh bảo tôi phải trả lời cái gì đây? Giám đốc Vỹ, nửa đêm anh tìm đến nhà tôi chỉ để hỏi mấy cái câu dư thừa này, anh không thấy mình quá vô lý à? Mặc dù tôi với anh đúng là chẳng có quan hệ gì với nhau, nhưng mà để người ngoài nhìn thấy, tôi đây vẫn không mặt dày vô liêm sỉ giống như anh, coi như không có chuyện gì được.
Tôi nhếch miệng, bàn tay lúc này cũng buông lỏng, không dùng thêm sức nữa. Đơn giản vì tôi hiểu rõ hoàn cảnh của hiện tại, một nam một nữ, sức người chênh lệch như vậy, nghĩ sao tôi có thể thắng được Vỹ. Nên cách tốt nhất bây giờ thay vì đối đầu, thì cứ trực diện đối mặt. Tôi không tin là mình lúc nào cũng bị anh đè bẹp xuống dưới tận đế giày.
Nghĩ đến điều ấy, tôi lại hít vào một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt của anh, không đủ kiên nhẫn hỏi lại.
– Rốt cuộc bây giờ anh muốn cái gì? Muốn đến để dằn mặt thì đợi ngày mai, bây giờ anh ta đang say rồi, anh có đánh thì anh ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526572/chuong-16.html