Qủa nhiên như những gì tôi nghĩ, sau khi tôi nói xong câu nói ấy, cô ta không giữ được bình tĩnh nữa, đôi mắt long lên nhìn tôi đầy tức tối, nghiến răng nghiến lợi.
– Cô biết cái gì mà nói? Cô chỉ xuất hiện ở anh ấy mới có 2 năm gần đây, còn tôi đã ở bên cạnh anh ấy mấy năm rồi. Tôi đủ sức hiểu được anh ấy cần cái gì, muốn cái gì, tình cảm của chúng tôi ra làm sao? Nếu không phải cô dùng thủ đoạn bắt ép anh ấy phải cưới cô, thì chúng tôi cũng không phải thành như thế này.
– Cô đang đổ tội cho tôi đấy à? Trách tôi cướp người yêu của cô, nhưng sao cô không tự nghĩ lại, nếu Nam yêu cô thật, thì sẽ không bao giờ có chuyện để người thứ 3 khác xe vào.
– Chắc chắn cô có cái gì đó uy hiếp anh ấy, thì anh ấy mới nhân nhượng cô như vậy. Cô nói đi, cô muốn cái gì mới có thể rời xa anh Nam, trả anh ấy lại cho tôi? Muốn tiền đúng không?
– Cô thấy tôi cần tiền lắm à?
– Cô giả bộ cho ai nhìn. Nếu cô không cần tiền, thì cô buông tha cho anh Nam đi, cứ bám lấy anh ấy làm cái gì? Cô không thấy mệt nhưng anh Nam và cả nhà anh ấy đã quá mệt rồi. Tôi không muốn phũ phàng với cô, có điều cô càng ngày càng cố chấp làm tôi không thể không nói. Cô còn nhớ khoảng thời gian trước cô bị sảy thai, cô có gọi cho anh Nam rất nhiều cuộc và nhắn rất nhiều tin nhưng không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526568/chuong-18.html